Đến nội dung

Chào bạn đến với CLB Vươn Tới Thành Công
Tham gia ngay để có được quyền truy cập vào tất cả các tính năng của diễn đàn. Sau khi đăng ký và đăng nhập, bạn sẽ có thể tạo chủ đề, bài trả lời cho chủ đề hiện có, kết bạn, chat với các thành viên khác, nhận được tin nhắn của riêng cá nhân của bạn và nhiều hơn nữa. Nếu bạn đã có tài khoản, đăng nhập tại đây, - nếu không, hãy đăng ký nhanh chóng tại đây!
Hình ảnh

Bài văn tôi viết về cha mẹ

- - - - -

  • Please log in to reply
20 replies to this topic
  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011


Mình mới lớp 9 thui, hối trước viết tặng ba mẹ đó mà, các bạn xem được ko? rồi góp ý mình với nha ^^

''Trên khắp thế gian không ai tốt bằngmẹ,

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằngcha.

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không...''

Đúng vậy, cha, mẹ là người đã sinh thành ra ta, chăm sóc, dạy dỗ ta từ khi ta cất tiếng khóc chào đời. Và đối với mỗi con người, hạnh phúc nhất là cảm giác được sống trong vòng tay ấm áp từ một gia đình yêu thương. Tôi cũng vậy...



Tôi sinh ra trong một gia đình ở nông thôn, nhà tôi không giàu, không nghèo, chỉ là một căn nhà nhỏ bình thường thôi nhưng nơi đó lại là một nơi ngập tràn cảm xúc. Ba tôi làm công tác bảo vệ rừng để giữ lấy màu xanh cho quê hương, đất nước, còn mẹ tôi thì mở một cửa hàng buôn bán nhỏ.Tôi đang là một học sinh lớp 8, tính tôi lầm lì, ít nói, được cái tôi là một học sinh giỏi nhất nhì của lớp. Tôi đã đạt danh hiệu học sinh giỏi suốt bảy năm liền và đang chinh phục dần lớp 8. Gần đây, do tâm sinh lý của tôi thay đổi, có một số sự cố về tình cảm xảy ra, vì vậy ba mẹ cấm tôi chơi với một số bạn thuộc dạng ''đàn chị đàn anh'' trong lớp. Họ đâm ra ghét tôi và kéo các bạn khác vào để tẩy chay tôi. Dần dần, tôi bị mọi người xa lánh, và tôi cũng xa lánh mọi người vì tôi biết rằng họ chơi với tôi là chỉ để lợi dụng tôi thôi.Tôi là người bảo thủ, luôn cho ý kiến của mình là đúng, chẳng bao giờ chịu nghe lời khuyên của ba mẹ tôi. Nên mọi việc đến mức như thế này, đều là do tôi gây ra cả. Đến lúc này, tôi đã hiểu...



Ba tôi là một người đàn ông cứng rắn, tính trầm, là người hay khuyên bảo và tâm sự với tôi nhất. Sau sự cố vừa rồi, ba dạy cho tôi rằng phải vươn lên, đối mặt với mọi điều khó khăn gian khổ. Ba cũng từng dạy cho tôi phải biết tiết kiệm vì ba mẹ cũng sẽ đến lúc không còn làm ra tiền nữa, không còn đủ cơ sở vật chất cho sinh hoạt của gia đình. Ba dạy tôi rằng:'' Con có thấy những con gà trong vườn nhà mình không? Nó phải đi mổ từng hạt thóc, lặng lẽ kiếm ăn, không để sót bất cứ một hạt nào, con cũng vậy, cơ sở vật chất không phải là thứ luôn luôn đầy đủ, có thể cạn kiệt bất cứ lúc nào. Vì vậy, con không được ăn xài xa hoa phung phí, cuộc sống không phải sung sướng mãi mãi được đâu''. Ba còn kể là ngày xưa ba khổ lắm, sống trong thời kỳ sau giải phóng, đất nước còn nhiều khó khăn, không có cái mà ăn, lâu lâu được một bát cơm trắng, ăn với muối thôi là ngon lắm rồi, đi học ba phải vượt qua hàng chục cây số bằng chiếc xe đạp cũ kĩ của mình. Nhà tôi ở gần thành phố Đà Lạt nên phải đi qua đèo, không lên dốc nổi, ba bám tay vào thùng hàng của những chiếc xe tải, có thể gây nguy hiểm bất cứ lúc nào. Và còn nhiều, thật nhiều khó khăn hơn thế nữa... Thế nhưng, nhờ vào nghị lực, ba đã vượt qua tất cả và đậu đại học bằng chính sức của mình. Những tháng ngày cực khổ kia cuối cùng cũng đã góp thành kì tích. Tôi rất khâm phục ba. Ba cũng đã bảo vệ và hy sinh cho tôi rất nhiều. Khi lần đầu tiên tập đi, nhiều lúc tôi té ngã, ba là người nâng bước chân tôi. Khi học bài, tôi không làm được, ba cố giảng giải cho tôi sao cho tôi hiểu được bài. Tôi biết ơn ba nhiều lắm!



Còn mẹ, mẹ là người nóng nảy, ít tâm sự với tôi, hay la tôi, nhiều khi đánh luôn tôi. Nhưng tôi biết mẹ làm vậy là vì tôi đã quá đáng, ngang bướng không chịu nghe lời, mẹ luôn kềm lòng lại, tôi nhận ra trong mắt mẹ điều đó.Khi tôi quậy phá, tôi bảo thủ, luôn tự cho ý kiếncủa mình là đúng nên không thèm để ý đến những lời khuyên ân cần của mẹ, cũng như chẳng bao giờ có một lời xin lỗi. Bây giờ, khi nghe những lời ba khuyên bảo, tôi mới hiểu được rằng: mẹ la tôi, đánh tôi không phải là ghét tôi mà là thương tôi theo cách riêng của mẹ.Mẹ luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với tôi. Mẹ ít tâm sự với tôi nhưng mẹ hiểu tôi hơn bất kì ai khác. Và mẹ cũng luôn là người che chở, bảo vệ, hy sinh cho tôi, giống như là ba vậy. Mẹ dạy tôi phải là cây xương rồng đứng giữa sa mạc, phải vươn lên dù phong ba bão táp hay sóng gió gian nan, cũng không bao giờ gục ngã; mẹ bảo tôi phải như loài cây ấy,cứng rắn, tự tin, sẵn sàng vượt qua những vấp ngã của cuộc đời. Mẹ dạy cho tôi cách giao tiếp, biết lễ phép với người lớn tuổi, biết nhường nhịn mọi người và ứng xử những tình huống bất ngờ trong cuộc sống...



Thế mà, tôi lại chẳng thèm nghe lời ba mẹ,giờ tôi đã hiểu ra, rằng ba mẹ chỉ mong những điều tốt đẹp nhất đối với tôi, ba mẹ là người yêu thương tôi nhất...

Người ta nói rằng:''Theo truyền thuyết xa xưa, khi Thượng Đế tạo ra con người, ngài đã gắn hai chiếc túi vô hình vào cho mỗi cá thể, một chiếc túi đặt đằng trước ngực chứa những lỗi lầm của người khác, và một chiếc túi đặt đằng sau lưng chứa tội lỗi của chính bản thân mình.Vì vậy, ta chỉ có thể nhìn thấy lỗi lầm của những người xung quanh, còn của mình thì không thấy được''.Quả thật từ trước tới nay, tôi chưa bao giờ nhận mình là người có lỗi, luôn nghĩ mình đúng, mình hay. Giờ tôi mới biết là tôi sai thật rồi...



''Ba mẹ ơi! Có lẽ con đã thay đổi nhiều rồi, cả về suy nghĩ và hành động, con không còn là một con nhóc ham chơi, bướng bỉnh như ngày trước nữa. Con thành thật xin lỗi ba, xin lỗi mẹ, con sẽ không làm gì cho ba mẹ buồn nữa đâu. Vì con biết, ba và mẹ là người yêu thương con nhất, luôn bảo vệ con, sẵn sàng hi sinh vì con, luôn động viên con trong suốt những tháng năm đầy rẫy sóng gió của cuộc đời. Con hứa sẽ luôn đứng vững vàng,không bao giờ gục ngã, có khó khăn gì con cũng sẽ vượt qua. Con sẽ lạc quan, vô tư và luôn nở một nụ cười thật tươi với cuộc đời vào mỗi sớm mai thức dậy. Con sẽ quyết tâm học hành thật chăm chỉ, sẽ cố gắng vươn lên để không phụ lòng sự kỳ vọng của ba và mẹ. Con sẽ mở rộng lòng mình, không bao giờ bảo thủ tự nhận mình là người đúng nữa. Con cũng cảm ơn ba, cảm ơn mẹ, đấng sinh thành của con,người dạy dỗ cho con biết bao nhiêu là điều mới lạ, lo lắng cho con, kỳ vọng vào con, mong muốn con được thành công trong sự nghiệp. Cảm ơn ba và mẹ thật nhiều. Mai đây, dù khôn lớn thành người, con sẽ không bao giờ quên tình cảm ba và mẹ đã dành cho con..."



Bạn thấy không? Mặc dù khi Thượng Đế tạo ra con người, ngài đã vô tình gắn chiếc túi lỗi lầm của chính họ vào sau lưng, nhưng ngài không bao giờ biết: mặc dù ta không thể chạm vào, mặc dù ta không nhìn thấy được, nhưng tôi đã cảm nhận được nó bằng chính tâm hồn của mình...



"Khi bạn biết xin lỗi bố mẹ, bạn sẽ nhận được một thứ nhiều hơn bạn đang có, đó chính là: yêu thương"



Bài viết này tôi viết bằng chính cảm xúc thật của mình. Hỡi những ai đang còn cha, còn mẹ, hãy biết trân trọng tất cả những gì mình đang có, đừng nghĩ rằng cha mẹ có thể theo ta suốt hết cả cuộc đời .Rồi sẽ có một ngày nào đó, bạn cũng phải rời xa cha mẹ để đi tìm tương lai cho mình và bắt đầu một cuộc sống mới.Vì vậy, trong những tháng ngày này, hãy biết quan tâm và nghe lời cha mẹ, cảm nhận được tình cảm sâu sắc mà cha mẹ đã dành cho ta. Hãy tự hào vì sinh ra bạn được làm con của cha mẹ bạn. Cả một cánh cổng tương lai đang mở rộng cửa để đón chào bạn đó...


Bài viết này đã được chỉnh sửa bởi study_forever0512: 18/04/2012, 12:42 PM


  • Thành viên chính thức
  • 16 bài viết
  • 7 cảm ơn
  • Nhân viên mới
  • Last active: 22/06/2012 12:00 AM
  • Joined: 18/01/2010
Anh rất cám ơn em về bài viết nhé,thật sự anh không nghĩ là đây là bài viết của 1 cậu học sinh lớp 9 như em đấy. Qua bài viết anh thấy em đã trưởng thành hơn rồi,trưởng thành từ chính ngôi nhà thân yêu và ấm áp của em.Em đã biết yêu thương,đã biết thấu hiểu cho những khó khăn của ba me.Anh nghĩ chắc cái túi đeo sau lưng em đang teo dần teo dần phải ko ? hj.Túi của anh thì vẫn còn to quá. Anh cũng còn nhiều điều phải học tập ở em, gia đình em đấy !
Hj,cám ơn em 1 lần nữa nhé.Chúc gia đình em luôn sống hạnh phúc nhe ! Chúc em gặt hái thiệt nhiều thành công, làm nhiều điều tốt ,làm cho ba mẹ vui lòng,để họ tự hào về đứa con thân yêu của mình.

  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011

Anh rất cám ơn em về bài viết nhé,thật sự anh không nghĩ là đây là bài viết của 1 cậu học sinh lớp 9 như em đấy. Qua bài viết anh thấy em đã trưởng thành hơn rồi,trưởng thành từ chính ngôi nhà thân yêu và ấm áp của em.Em đã biết yêu thương,đã biết thấu hiểu cho những khó khăn của ba me.Anh nghĩ chắc cái túi đeo sau lưng em đang teo dần teo dần phải ko ? hj.Túi của anh thì vẫn còn to quá. Anh cũng còn nhiều điều phải học tập ở em, gia đình em đấy !
Hj,cám ơn em 1 lần nữa nhé.Chúc gia đình em luôn sống hạnh phúc nhe ! Chúc em gặt hái thiệt nhiều thành công, làm nhiều điều tốt ,làm cho ba mẹ vui lòng,để họ tự hào về đứa con thân yêu của mình.

hi, cảm ơn anh nhiều vì đã chia sẻ, em thật sự đang muốn học giỏi để ko phụ lòng cha mẹ, nhưng mà em là con gái ạHình gởi
chúc anh thành công ^^



  • Thành viên chính thức
  • 16 bài viết
  • 7 cảm ơn
  • Nhân viên mới
  • Last active: 22/06/2012 12:00 AM
  • Joined: 18/01/2010
sặc ! vậy a thành thật xin lỗi nhe! hj,tai tên em giống con trai quá #:-S

  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011

sặc ! vậy a thành thật xin lỗi nhe! hj,tai tên em giống con trai quá #:-S


hihi, hok sao ạ, em toàn bị nhầm là con trai ko à, khổ dữ Hình gởi

  •  Tôi Tài Giỏi!
  • 113 bài viết
  • 60 cảm ơn
  • Cử nhân Tôi Tài Giỏi!
  • Last active: 03/02/2013 12:31 PM
  • Joined: 23/06/2011
bài này hay lắm, thank you, đến bây giờ em mới nhớ ra những lỗi lầm mà khi xưa mình đã gây ra với mẹ.
em chỉ mong quay lại quá khứ để sửa đổi.

  • Ít hoạt động
  • 9 bài viết
  • 2 cảm ơn
  • Thực tập viên
  • Last active: 02/10/2011 07:17 AM
  • Joined: 14/03/2009
hichic...bạn đã hiểu ra những sai lầm của mình là hay lắm rồi.....
ba mẹ mình cũng làm nghề y chang ba mẹ bạn ak...

  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011

hichic...bạn đã hiểu ra những sai lầm của mình là hay lắm rồi.....
ba mẹ mình cũng làm nghề y chang ba mẹ bạn ak...


woa, thế mình là đồng minh rồi nhỉ, thật sự, mình rất hối hận vì những gì đã làm với cha mẹ, mình hứa sẽ ko bao giờ làm vậy nữa và sẽ yêu thương ba mẹ đến cuối đờ, cảm ơn bạn đã nhận xét nha ^^

  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011

bài này hay lắm, thank you, đến bây giờ em mới nhớ ra những lỗi lầm mà khi xưa mình đã gây ra với mẹ.
em chỉ mong quay lại quá khứ để sửa đổi.



cám ơn đã nhận xét nha ^^
mặc dù ta ko thể quay lại quá khứ
nhưng hiện tại ta có thể làm đc
thật đáng mừng vì bạn đã biết hối hận
mong bạn ngày càng yêu thương cha mẹ bạn
chúc bạn có 1 gia đình hạnh phúc

Được cảm ơn 1 Member:
  • Ít hoạt động
  • 9 bài viết
  • 2 cảm ơn
  • Thực tập viên
  • Last active: 02/10/2011 07:17 AM
  • Joined: 14/03/2009
hihi..để ý thêm bạn là đồng hương vs mình luôn kìa:D

Được cảm ơn 1 Member:
  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011

hihi..để ý thêm bạn là đồng hương vs mình luôn kìa:D


hê hê, thế thì chào đồng hương, mà bạn ở huyện nào vậy nhỉ??

  • Thành viên chính thức
  • 131 bài viết
  • 196 cảm ơn
  • Nhà quản lý
  • Last active: 03/04/2014 09:09 PM
  • Joined: 10/12/2011
''Trên khắp thế gian không ai tốt bằngmẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằngcha.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không...''
@};-@};-


  • Thành viên chính thức
  • 82 bài viết
  • 31 cảm ơn
  • Quản đốc
  • Last active: 06/08/2013 09:43 AM
  • Joined: 14/03/2012

''Trên khắp thế gian không ai tốt bằngmẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằngcha.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không...''
@};-@};-


mình thì chỉ còn có mẹ thôi, vì ba mẹ mình ly hôn từ lúc mình học lớp 2 ak` qua bài viết này mình yêu mẹ nhiều lắm nhưng mà bây giờ mình gặp lại ba của mình thì thấy có khoảng cách xa lắm các bạn có thể giúp mình khi gặp ba mà không cảm thấy có khoảng cách nửa hay không?
mình xin cảm ơn trước

Được cảm ơn 2 Members:
  • Thành viên chính thức
  • 213 bài viết
  • 70 cảm ơn
  • Trưởng phòng
  • Last active: 16/11/2013 06:35 PM
  • Joined: 12/04/2012
Rất hay, lay động lòng người và giàu ý nghĩa, Thank you

Được cảm ơn 1 Member:
  • Thành viên chính thức
  • 81 bài viết
  • 25 cảm ơn
  • Quản đốc
  • Last active: 16/10/2012 11:11 PM
  • Joined: 01/04/2012

''Trên khắp thế gian không ai tốt bằngmẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằngcha.
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc,
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không...''



Đáng suy nghĩ lắm pà kon ơi, mẹ là năm pờ woan muh :))

  • Thành viên chính thức
  • 131 bài viết
  • 196 cảm ơn
  • Nhà quản lý
  • Last active: 03/04/2014 09:09 PM
  • Joined: 10/12/2011

mình thì chỉ còn có mẹ thôi, vì ba mẹ mình ly hôn từ lúc mình học lớp 2 ak` qua bài viết này mình yêu mẹ nhiều lắm nhưng mà bây giờ mình gặp lại ba của mình thì thấy có khoảng cách xa lắm các bạn có thể giúp mình khi gặp ba mà không cảm thấy có khoảng cách nửa hay không?
mình xin cảm ơn trước



Tất nhiên việc gần gũi giữa con và ba thì ko bằng mẹ mà nhất bạn là con gái. Qua lòi chia sẻ của bạn mình nghĩ bạn là một người sống khá nội tâm ít chia sẽ với ai về cuộc sống của mình và là một người giàu tình cảm. Tuy vẻ ngoài và cách ứng xử của bạn hay ba bạn thế nào thì tin chắc rằng cả hai đều đang hướng về nhau như một thứ tình cảm mẫu tử mà mỗi người chúng ta cần nó. Bạn nên thoải mái tự nhiên khi gần ba bạn, bạn hãy thể hiện tình cảm của mình, bạn có thể khóc và ôm ba khi bạn cảm thấy nhớ , bạn có thể chủ động gọi điện với ba củng ba đi ăn, chia sẻ về vấn để trong cuộc sống. bạn ko biểu lộ cảm xúc nhưng bạn rất cần có được sự yêu thương. Hãy cố gắng sống tốt và làm một người con hiếu thảo bởi ba mẹ bạn rất thương yêu bạn.


  • Thành viên chính thức
  • 31 bài viết
  • 9 cảm ơn
  • Nhân viên văn phòng
  • Last active: 29/06/2013 09:00 AM
  • Joined: 13/06/2010
A có tí nhận xét trên cơ sở nó là bài văn nhé:cảm xúc của bài viết chưa sâu em ạ,nó chưa đủ tới cung bậc cảm xúc,mà a có cảm giác vẫn hơi sa đà liệt kê,giới thiệu.Lâu rồi a không viết văn,hôm nay đọc bài này của em thấy ngứa ngáy nên nhận xét vui thế,đừng phật lòng nha.

  • Thành viên chính thức
  • 812 bài viết
  • 701 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active: 16/07/2014 07:54 PM
  • Joined: 19/07/2010
Hôm qua, mình đã đọc bài này 1 h đồng hồ lận và mình cũng muốn in bài này ra để lúc nào rảnh thì đọc bạn à. Mình không quan tâm bạn viết như nào, sâu hay không sâu . mình thực sự cảm thấy nó hay vì nó truyền tải nội dung ý nghĩa. Nếu bạn dự định thi khối D thì nhớ giật lấy danh hiệu thủ khoa nhé @};-

Được cảm ơn 1 Member:
  • Thành viên chính thức
  • 78 bài viết
  • 17 cảm ơn
  • Quản đốc
  • Last active: 26/07/2014 08:49 PM
  • Joined: 26/02/2012
Cảm ơn bạn về bài viết rất hay về gđình. Chúng ta nên trân trọng tình cảm gđình là điều thiêng liêng nhất của mỗi người

Được cảm ơn 1 Member:
  • Thành viên chính thức
  • 556 bài viết
  • 304 cảm ơn
  • Chủ tịch tập đoàn
  • Last active:
  • Joined: 06/08/2011

A có tí nhận xét trên cơ sở nó là bài văn nhé:cảm xúc của bài viết chưa sâu em ạ,nó chưa đủ tới cung bậc cảm xúc,mà a có cảm giác vẫn hơi sa đà liệt kê,giới thiệu.Lâu rồi a không viết văn,hôm nay đọc bài này của em thấy ngứa ngáy nên nhận xét vui thế,đừng phật lòng nha.


thật ra đây ko hẳn là 1 bài văn, e  viết nó giống như n~ suy nghĩ của e về cha mẹ mình thôi, nghĩ sao viết vậy, có lẽ là ko hay nhưng e nghĩ là e đã truyền đc cảm xúc thật sự của mình vào đó