Đến nội dung

Chào bạn đến với CLB Vươn Tới Thành Công
Tham gia ngay để có được quyền truy cập vào tất cả các tính năng của diễn đàn. Sau khi đăng ký và đăng nhập, bạn sẽ có thể tạo chủ đề, bài trả lời cho chủ đề hiện có, kết bạn, chat với các thành viên khác, nhận được tin nhắn của riêng cá nhân của bạn và nhiều hơn nữa. Nếu bạn đã có tài khoản, đăng nhập tại đây, - nếu không, hãy đăng ký nhanh chóng tại đây!
Hình ảnh

Gia đình - Những lời khuyên của bố mẹ tôi

- - - - -

  • Please log in to reply
2 replies to this topic
  • Thành viên chính thức
  • 45 bài viết
  • 38 cảm ơn
  • Chuyên viên
  • Last active: 10/03/2013 04:31 PM
  • Joined: 31/03/2009

“Không gia đình, con người học yêu thương, đoàn kết và hy sinh ở đâu?”

(E. Souvestre)

Đây không phải là những lời khuyên từ chính tôi nhưng là những lời khuyên do tôi đúc kết lại từ những tháng ngày sống bên gia đình, bên bố mẹ tôi (tuy rằng tôi nhớ không thể hết được nhưng đây là những lời khuyên chính và rất bổ ích) và tôi rất mong muốn được chia sẻ với các bạn về những lời khuyên rất hữu ích này. Nếu bạn đã biết thì xin chúc mừng bạn, nếu bạn chưa biết thì hãy đọc và cùng nghiền ngẫm nhé, chúc bạn tìm thấy những điều bổ ích không nhiều thì ít trong bài viết này của tôi.


1/ Sum họp gia đình

Khi lớn, chúng ta thường có xu hướng tách riêng ra khỏi bố mẹ với cái ý nghĩ muốn tự lập, muốn tự quyết định cuộc đời của chính mình, cho rằng bố mẹ lạc hậu, cổ hũ,... Nhưng có mấy ai có thể cảm nhận được không khí sum họp gia đình? Bạn thử nghĩ đi, gia đình là một cái gì đó gắn với chúng ta cả đời. Khi sinh ra ta ở trong gia đình của bố mẹ ta, khi lấy vợ, lấy chồng, ta lại có gia đình của chính ta nữa.

Bố mẹ tôi luôn chủ trương rằng phải để con cái biết được gia đình có ý nghĩa quan trọng thế nào và cũng để gắn kết từng thành viên lại với nhau. Chính từ những suy nghĩ đó, gia đình tôi không ngày nào là không ăn cơm chung với nhau cả. Sau một ngày bận rộn, khi thì người này làm việc này, người kia làm việc kia, phải có những giây phút để cùng ngồi lại và chia sẻ cho nhau niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống.

Không dừng lại ở đó, bố mẹ tôi còn nghĩ ra những sự kiện vô cùng hấp dẫn. Chẳng hạn như Giáng Sinh, cả nhà cùng nhau đi lễ rồi về nhà quây quần bên cây thông hang đá ấm cúng, cùng nhau bóc quà và chúc mừng cho nhau. Bạn có thấy việc làm này rất vui và có ý nghĩa không? Chỉ tiếc là đa số giới trẻ hiện nay lại thích ra đường, thích tụ tập, ít nghĩ về gia đình mình. Tại sao trong những dịp lễ đặc biệt, chúng ta lại không nghĩ về gia đình chúng ta? Rồi con đêm Giao thừa nữa, cả nhà tôi lại cùng nhau đi lễ, cùng nhau đón giao thừa rồi chúc tuổi lẫn nhau, cùng tâm sự về một năm đã qua và những lời hứa cho một năm mới.

2/ Tài sản vô hình

Nếu “tài sản hữu hình” ám chỉ vật chất như tiền bạc, xe cộ, nhà cửa, ... thì “tài sản vô hình” lại nói về những mối quan hệ, sức khỏe, kiến thức, ... Bố mẹ tôi cho rằng, tài sản hữu hình là những cái chóng qua, nay còn mai mất, không thể đồng hành với chúng ta suốt đời được. Vì thế, bố mẹ luôn khuyên tôi rằng hãy tìm kiếm những gì là vĩnh cửu, không ai có thể lấy mất của tôi được. Khi tôi còn được ở với bố mẹ, còn được hưởng sự sung sướng thì hãy chăm lo rèn luyện sức khỏe, trau dồi kiến thức, phát triển các mối quan hệ,... Chính những thứ đó mới có giá trị lâu dài. Quả đúng như vậy, tiền bạc xài rồi thì cũng hết, bố mẹ thì không thể ở bên chúng ta suốt đời được.

Có một điểm lý thú thế này, bố mẹ tôi quan niệm hệt như Bill Gates vậy. Tức là, họ sẽ không để lại tài sản gì cho tôi cả mà sẽ làm từ thiện. Bởi bố mẹ tôi tin rằng, nếu tôi biết tìm kiếm đúng những gì là vô giá, chắc chắn tôi sẽ có đủ khả năng để tự gầy dựng cơ nghiệp của mình.

3/ Học đều, biết cách tự học, trở thành một con người đa năng

Bố mẹ tôi luôn quan niệm là phải học đều tất cả các môn, không có môn học nào là thừa cả. Nó không bổ chiều này thì sẽ bổ chiều khác. Và cái quan niệm đó cũng ảnh hưởng đến tôi rất nhiều. Trong những năm cuối cấp ba, trong khi các bạn tôi thì đâm đầu vào tập trung những môn cần thiết để thi và bỏ lửng những môn khác thì với tôi, tôi vẫn phân bổ thời gian đều cho các môn. Tất nhiên là tôi có phân biệt rõ ràng môn chính môn phụ và tập trung vào môn chính để thi nhưng không vì thế mà bỏ qua môn phụ. Do đó, điểm trong lớp của tôi rất đều.

Một điều đặc biệt nữa là, trong khi đa số mọi người thì không quan trọng bằng tốt nghiệp thì bố mẹ tôi lại chủ trương phải thi tốt nghiệp thật tốt với số điểm cao. Bố mẹ tôi cho rằng, điểm đại học thì có thể thay đổi được còn điểm thi tốt nghiệp thì không thể. Và sau này khi đi làm hay đi du học, người ta sẽ chỉ nhìn đến tấm bằng tốt nghiệp thôi chứ không ai biết đến điểm thi đại học cả.

Tự học là truyền thống của nhà tôi. Ngay từ khi còn đi học, bố mẹ tôi đã chủ trương muốn chị em tôi phải học được phương pháp tự học. Có thể ở phổ thông bạn không hiểu bài thì vẫn còn có các lớp dạy thêm để theo học, nhưng khi lên đại học, bạn biết tìm ai dạy cho bạn ngoài những quyển sách? Chính thế, tự học rất quan trọng. Nếu bạn có khả năng tự học thì sau này khi ra đời, bạn sẽ dễ dàng tiếp thu được những thứ mà sẽ khó kiếm được thầy dạy, ví dụ như VBA. Chưa hết, khi có tinh thần tự học, đồng thời bạn sẽ có cả tinh thần tự giác, khả năng đọc hiểu và tính kiên trì.

Trở thành một con người đa năng là lời dạy bảo mà bố mẹ đã cho tôi. Không ai có thể biết và thành thạo tất cả mọi thứ, nhưng nếu có điều kiện, bạn hãy chăm học hỏi, đặc biệt là những thứ cơ bản nhất để khi phải tự lập, khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn, bạn vẫn có thể trụ vững được. Cũng như vậy, bố mẹ tôi luôn khuyến khích tôi đọc nhiều sách trên nhiều lĩnh vực. Vốn kiến thức đa dạng sẽ làm phong phú con người ta hơn. Theo bạn, liệu bạn thích nói chuyện với một người cái gì cũng biết hay với một người chỉ chuyên về một thứ?

4/ Phải là, đừng làm

Trong một bữa tiệc gia đình, bố tôi đã cho chị họ tôi một lời khuyên mà theo tôi, nó rất có giá trị. Đó là: “Hãy là vợ chứ đừng làm vợ”. Mở rộng ra, chúng ta sẽ có: “Hãy là... chứ đừng là...”. Vậy “là” với “làm” khác nhau chỗ nào? Thoạt nghe thì có vẻ như hai vế này khá giống nhau nhưng nếu suy nghĩ kĩ hơn sẽ thấy được chỗ khác biệt. “Làm” ám chỉ một hành động, một việc làm chỉ làm vì nghĩa vụ, vì trách nhiệm còn “là” ám chỉ một việc làm nhưng ẩn chứa trong đó là tình cảm của người đó. Hiện nay, tôi đang rất tích cực “là” con đấy, còn bạn thì sao?

5/ Suy nghĩ tích cực

Là con người, ai lại chẳng muốn mọi điều tốt đẹp sẽ đến với mình. Thế mà có nhiều người vẫn luôn cho rằng, bản thân thật bất hạnh, toàn những điều không may xảy đến. Sự thật là, dù bạn là ai, bạn cũng đều gặp những chuyện tốt, những chuyện xấu trong cuộc sống. Quan trọng là khi đối diện với một sự việc, bạn sẽ suy nghĩ như thế nào, nhìn nhận nó như thế nào mà thôi. Tôi có hai câu chuyện muốn kể cho các bạn nghe về suy nghĩ tích cực.

“Tại buổi diễn thuyết hàng trăm người, diễn giả bắt đầu buổi nói chuyện bằng một bài tập nhỏ. Ông đưa ra một tờ giấy trắng trên đó có một dấu chấm đen vào đặt câu hỏi với hội trường: “Các bạn nhìn thấy gì?” Một người giơ tay phát biểu: "Tôi thấy một điểm đen"; một người khác: "Đó là một vết mực đen"; lại có ý kiến hài hước cho rằng: "Là một nốt ruồi". . . Hầu hết mọi người trong khán phòng đều gật gù đồng ý với những ý kiến đó, họ đều chỉ thấy mỗi điểm đen. Diễn giả để hội trường lắng xuống, nhìn khắp lượt hội trường, giơ tờ giấy lên bằng hai tay, giật mạnh và hỏi "các bạn không còn thấy gì nữa sao?". Bấy giờ mọi người mới ồ lên: "Tờ giấy trắng và một chấm đen".”

“Trên bàn có một cốc nước chỉ đổ đầy nửa cốc. “Bạn thấy cốc nước này có bao nhiêu nước?”. "Cốc nước đầy một nửa", "Cốc nước vơi một nửa". Không câu nào sai cả, nhưng thái độ và suy nghĩ của người nói là khác nhau.”

Trong cuộc sống, con người chỉ luôn nhận thấy những chuyện mà bản thân mình thiếu sót, những chuyện không may xảy ra. Nhưng, đã mấy ai có thể thấy được mặt kia của vấn đề? Cũng như hai câu chuyện trên, trong bất kì trường hợp gì, hãy suy nghĩ tích cực. Khi suy nghĩ tích cực, bạn sẽ thấy cuộc sống trở nên dễ chịu, bạn sẽ nhận biết được bên cạnh bạn có rất nhiều người giúp đỡ bạn, bạn sẽ nhận thấy rằng bạn còn may mắn hơn rất nhiều người khác nữa. Chính nhờ suy nghĩ tích cực, bạn sẽ hạ gục được mọi khó khăn đã từng làm nản lòng biết bao nhiêu người.

6/ Kiên định, học cách từ chối

Chắc rằng trong đời, bạn sẽ luôn đối diện với nhiều tình huống buộc phải lựa chọn. Chẳng hạn, với tôi, tôi có một nhóm bạn rất thích nhậu và tôi thì lại không muốn uống chút nào. Một ngày nọ, họ rủ tôi đi chơi và tất nhiên là có tiết mục ăn nhậu nữa. Vậy theo bạn tôi nên làm gì? Câu trả lời là tôi cứ việc đi chơi với chúng bạn nhưng nếu đã không muốn uống thì tôi phải kiên định từ chối, phải làm cho họ biết và không bắt ép tôi nữa. Cũng như vậy, khi tôi muốn về giờ nào thì có thể về được, không muốn đi thì không đi nhưng cũng không khiến ai phải phiền lòng cả. Nghe thì rất dễ nhưng hiện nay, đa phần mọi người đều hay cả nể nhau, rồi cứ lao vào những cuộc vui khác không có điểm dừng rồi lại lỡ biết bao nhiêu là việc.

7/ Gieo nhân nào gặt quả ấy

Đức Khổng Tử có câu: “Nếu con không muốn ai làm điều gì cho con thì con cũng đừng làm điều đó cho họ”.

Đức Giêsu có câu: “Nếu con muốn người khác làm điều đó cho con thì con cũng hãy làm điều đó cho người ấy”.

Bố mẹ tôi luôn khuyên bảo, hãy sống thật với chính bản thân mình, đừng lừa dối ai, bởi nếu bạn lừa dối người này thì sẽ có một người khác lừa dối bạn. Cũng vậy, nếu bạn giúp đỡ một ai đó thì có thể rằng, người đó không thể giúp đỡ lại bạn được. Nhưng, rồi sẽ có một người khác giúp bạn trong những lúc bạn gặp khó khăn. Đó là quy luật nhân quả ở đời.

Bạn có tin rằng “cái tường biết nghe” không? Nghe thì có vẻ vô lý nhưng ở đây chẳng qua chỉ muốn nhấn mạnh rằng, dù cho mọi hành động của bạn chẳng ai biết, chẳng ai nghe, chẳng ai thấy nhưng rồi sẽ có một ngày nào đó, bạn sẽ phải trả giá cho chính hành động của bạn.

8/ Những lời khuyên khác

Bố mẹ tôi luôn khuyên bảo tôi phải biết đối nhân xử thế cho tốt. Bố mẹ còn chỉ bảo cho tôi nhiều điều, từ chuyện ăn mặc, đi đứng cho đến cách nghĩ, cách nói. Có một dạo tôi đã tranh cãi căng thẳng với bố tôi về vấn đề giáo lý. Vậy ai sẽ là người thắng trong cuộc tranh cãi này đây? Sự thật là không ai cả, sau buổi đó, cả bố lẫn tôi đều buồn. Quả thật, dù là người lớn đúng hay sai đi nữa, nhưng trước hết bạn cũng hãy nhận phần thua thiệt về mình. Đó chính là một cách làm khôn ngoan. Rồi sau đó, nếu người lớn sai, họ sẽ nghĩ lại. Chứ nếu bạn tranh cãi ngay lúc đó, rồi giả sử như bạn thắng thì bạn có vui không? Chính ra khi đấy, bạn đã thua rồi.

Bố mẹ tôi còn đưa tôi đi đây đó, cho tôi ăn những món ăn truyền thống để chúng tôi không quên cội nguồn của mình. Mỗi lần đi chơi, bố mẹ thường đưa tôi đi tham quan những thắng cảnh đẹp, những di tích lịch sử cổ xưa, chùa, đền, ... thay vì là những nơi nhộn nhịp như Đầm Sen, Suối Tiên. Qua đó, tôi biết thêm về lịch sử nước nhà và thêm lòng tự hào dân tộc.

Tôi đã có lần xem một đoạn phim ngắn mang tên “Bữa ăn thiên đường” do một sinh viên người Trung Quốc thực hiện. Đoạn phim tái hiện lại quá khứ với một người mẹ tần tảo nuôi con, luôn chăm sóc cho con từng chút một và một cậu bé ngỗ ngược, hỗn hào với mẹ mình. Rồi đoạn phim đưa người xem trở về thực tại với hình ảnh cậu bé ngày nào đã khôn lớn và đang sửa soạn bữa ăn cho mẹ mình. Nhưng điểm gây xúc động ở đây là bên bàn ăn giờ chỉ còn cậu và di ảnh của người mẹ kính yêu. Khi mẹ cậu còn sống thì cậu không biết quý trọng, để giờ đây hối hận thì đã muộn. Sau khi xem đoạn phim này, tôi lại càng cảm thấy quý quãng thời gian ở bên gia đình. Quả thật, “Có những thứ bạn sẽ không bao giờ có thể lấy lại được”.

Bài viết này đã được chỉnh sửa bởi gervie: 09/05/2011, 09:01 PM


  • Thành viên chính thức
  • 34 bài viết
  • 8 cảm ơn
  • Nhân viên văn phòng
  • Last active: 02/12/2012 09:19 PM
  • Joined: 16/03/2011
hay lắm, nếu đc tks, zen tks cho a 10000000000000 lần lun. ^^!. :-*

  • Thành viên chính thức
  • 18 bài viết
  • 48 cảm ơn
  • Nhân viên mới
  • Last active: 17/01/2012 02:27 PM
  • Joined: 02/04/2011
Bài viết hay, rất có ích đấy ah!